Hiển thị các bài đăng có nhãn thisĩ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thisĩ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Dẫu anh đã sống, không yêu nữa


Dẫu anh đã sống, không yêu nữa

Aleksandr Blok (Nga, 1880-1924) (Bản dịch của Hồng Thanh Quang)
Dẫu anh đã sống, không yêu nữa,
Dẫu rồi anh sẽ phụ lời nguyền, 
Em vẫn khiến lòng anh xao xuyến
Bất cứ nơi nào anh lại gặp em.

Ôi đôi tay đã thành xa ngái!
Nguồn sáng em rồi sẽ mang về
Rọi cảnh đời nhạt nhòa tê tái
Cả lúc mình đã phải chia ly.



Và giữa chốn ẩn cư cô tịch
Lạnh lùng, trống rỗng, đơn côi,
Trong giấc ngủ chẳng khi nào thanh thản
Anh mơ thấy căn nhà đã bị bỏ rơi,

Anh mơ thấy những giây phút cũ,
Và những năm tháng cũ, anh mơ…
Ôi có lẽ từ nay vĩnh viễn
Tâm trí anh, em chẳng tách bao giờ.

Dù ai có rủ rê
Anh cũng không đánh đổi
Nỗi tuyệt vọng lấy dịu dàng phù phiếm
Và lặng thầm, anh ở với anh thôi. /.


8-10-1915

Đoản ca

Hồng Thanh Quang
Những ngày nắng đổ lửa
Anh chỉ yêu mình em

Những đêm mưa tầm tã
Anh chỉ yêu mình em

Trong đắng cay vất vả
Anh chỉ yêu mình em

Giữa mừng vui ồn ã
Anh chỉ yêu mình em

Anh chỉ yêu mình em
Vầng mặt trời duy nhất

Anh chỉ yêu mình em
Như dã tràng xe cát


Chẳng còn kiếp nào thêm
Anh yêu em mọi lúc

Ngay cả khi mất em
Vẫn mong em hạnh phúc…

30-5-2012

Phải, anh chắc bướng hơn tất cả


Phải, anh chắc bướng hơn tất cả

Konstantin Mikhailovich Simonov (1915-1979, LB Nga) - (Bản dịch của nhà thơ Hồng Thanh Quang)
Phải, anh chắc bướng hơn tất cả,
Anh không nghe thiên hạ đặt điều
Và không đếm trên ngón tay những kẻ
Gọi em bằng hai chữ “em yêu”.

Phải, anh – người thẳng thắn hơn tất cả
Và chắc là cũng trẻ trung hơn.
Anh không muốn thứ tha hay phán xử
Những lỗi lầm em một thuở trăng tròn.

Anh không gọi em là thiếu nữ,
Không giữa đường hái hoa tặng em.
Trong mắt em, anh không tìm kiếm
Những ánh cười thời con gái trinh nguyên.

Anh không tiếc, một thời dằng dặc
Ọm chẳng đợi chờ anh ở trong mơ,
Cũng không tiếc, khi gặp anh em đã
Qua mất rồi năm tháng ngây thơ.

Anh hiểu lắm, đắm say hơn từ ngữ
Của những lời khôn khéo quanh co
Là căn phòng ta chìm vào bóng tối
Là khát khao trào dâng mọi bến bờ.

Và nếu như số phận rồi gắn bó
Cho chúng mình hai đứa thành đôi,
Thì không phải vì em không được
Biết bao người gần gũi, xa xôi.

Cũng không phải thế thời thời thế,
Anh không tìm được cô gái nào hơn.
Càng không phải tính em cả nể,
Thôi cũng đành nhắm mắt cho xong.

Không, nếu như số phận rồi gắn bó
Cho chúng mình hai đứa thành đôi,
Anh dù sao cũng chẳng bao giờ gọi
Em là “thiếu nữ”, em ơi!

Trong mắt em, anh sẽ không nhìn thấy
Thoáng mơ hồ, nhè nhẹ, bâng khuâng,
Mà sẽ gặp tấm lòng trinh tiết
Đã từng qua bao đau đớn, thăng trầm.

Anh không thích run run đôi mắt khép
Của tâm hồn chưa biết điều chi,
Anh sẽ gặp sự dịu dàng thiếu phụ
Sau bao đêm dài thao thức nghĩ suy.

Hãy tới cùng anh, dù chỉ mang điều ác,
Mặc người đời nói ngả nói nghiêng,
Anh đã tự khép cho mình án:
Sống chung thân cùng em!

6-1941